Thứ Năm, 2 tháng 4, 2020

Bệnh nhân 'siêu lây nhiễm' xét nghiệm âm tính hai lần

"Bệnh nhân 34" , doanh nhân Đặng Thị Lynh Trang, 51 tuổi, sống tại TP Phan Thiết, Bình Thuận. Theo Bộ Y tế, hiện bệnh nhân này tỉnh, không sốt, không ho, không khó thở, ăn uống được. Bà có kết quả xét nghiệm hai lần âm tính với nCoV, gần nhất vào hôm 30/3.

Bà này được coi là trường hợp "siêu lây nhiễm" khi trực tiếp và gián tiếp lây cho nhiều người bao gồm chồng, con cháu, nhân viên, giúp việc, đối tác ở TP HCM và dịch công chứng đồng nghiệp đối tác.

Trong nhóm 9 người điều trị ở Bình Thuận, phần lớn có kết quả xét nghiệm âm tính hai lần.

Ba người TP HCM bị lây, đã khỏi bệnh xuất viện hôm qua.

Phun thuốc khử khuẩn trước khoa Nhiễm Bệnh viện Đa khoa Bình Thuận, nơi điều trị các bệnh nhân Covid-19. Ảnh:Việt Quốc.

Phun thuốc khử khuẩn trước khoa Nhiễm Bệnh viện Đa khoa Bình Thuận, nơi điều trị các bệnh nhân Covid-19. Ảnh: Việt Quốc.

Đến tối 1/4, Việt Nam ghi nhận 218 ca Covid-19 , trong đó 64 người khỏi bệnh. Trong số bệnh nhân đang điều trị, có 54 ca kết quả xét nghiệm âm tính từ một đến bốn lần.

Sức khỏe bốn bệnh nhân nặng đang điều trị tại Bệnh viện Nhiệt đới Trung ương cơ sở Đông Anh đều có tiến triển. Chỉ còn một bệnh nhân đang thở máy, lọc máu, chạy ECMO (tim phổi nhân tạo), là bác gái của "bệnh nhân 17".

Nam bệnh nhân 74 tuổi, người Anh, sau khi được rút ống nội khí quản đã tỉnh táo, tiếp xúc được, ho khạc đờm được, không khó thở. Một nam bệnh nhân khác 69 tuổi, cũng là người Anh, được rút ống nội khí quản, tỉnh táo, thở qua ôxy mask.

Cả 3 bệnh nhân này đều đã nhận kết quả âm tính từ 1-2 lần.

Lê Nga

Thứ khiến Nga liều mình giữ bí mật hơn cả thiết kế bom nguyên tử

Trang mạng Sohu của Trung Quốc có bài viết nói về công nghệ động cơ NK-32 độc đáo của Nga , đồng thời cho biết đây là thứ mà các đại diện quân sự của Nga giữ phiên dịch bí mật chặt chẽ hơn cả thiết kế của bom nguyên tử.

Theo bài viết, Moscow và Bắc Kinh đã hợp tác với nhau trong nhiều lĩnh vực, bao gồm cả lĩnh vực quân sự, trong nhiều năm. Các chuyên gia Nga và Trung Quốc thường trao đổi với nhau thông tin và khoa học và kỹ thuật.

Mặc dù vậy, phía Trung Quốc cho biết, một trong những bí mật mà Moscow không bao giờ chia sẻ là thông tin liên quan đến động cơ phản lực NK-32 trên máy bay ném bom chiến lược Tu-160.

"Người Nga xem trọng bí mật của những động cơ này còn hơn cả việc chế tạo bom nguyên tử" - Tác giả bài viết nhấn mạnh.

Thứ khiến Nga liều mình giữ bí mật hơn cả thiết kế bom nguyên tử - Ảnh 1.

Động cơ NK-32 của Nga. Ảnh: Sputnik

Động cơ NK-32 do nhà thiết kế Nikolai Kuznetsov phát triển. Ngoài mẫu động cơ này, ông còn nghiên cứu động cơ NK-12 lắp đặt trên máy bay ném bom tầm xa Tu-95.

Theo Trung Quốc, Tu-95 đã khá lỗi thời. Chỉ có máy bay ném bom chiến lược B-2 của Mỹ là có thể cạnh tranh với Tu-160 nhờ sự kết hợp của nhiều tính năng.

"Thiên nga trắng" Tu-160 được thiết kế để tấn công các mục tiêu quan trọng ở những khu vực xa xôi và sâu bên trong chiến tuyến đối phương. Mẫu máy bay này được đưa vào hoạt động trong năm 1987 và đã nắm giữ nhiều kỷ lục thế giới. Theo tờ Izvestia, hồi tháng Hai năm nay, hai chiếc Tu-160 đã bay qua biển Barents và biển Na Uy.

Vì sao châu Âu - Nơi có các bệnh viện tốt nhất lại “vật vã” trước Covid-19?

Nghịch lý ở các bệnh viện thuộc hàng tốt nhất thế giới

Trong khi châu Âu đang "oằn mình" trước cuộc tấn công của đại dịch Covid-19 thì có một nghịch lý được phơi bày rõ ràng trong cuộc khủng hoảng y tế này là: một số bệnh viện ở châu Âu thuộc hàng tốt nhất thế giới lại thiếu khả năng trong việc đối phó với đại dịch.

Các chuyên gia về dịch bệnh nhận định rằng, hệ thống các bệnh viện ở châu Âu thiếu kinh nghiệm xử lý dịch bệnh và sớm thỏa mãn với những gì mình có chính là một phần nguyên nhân khiến khu vực này chịu ảnh hưởng nặng nề bởi đại dịch Covid-19.

"Nếu bạn bị ung thư, bạn sẽ muốn đến chữa trị tại một bệnh viện ở châu Âu", Brice de le Vingne - người đứng đầu chiến dịch chống Covid-19 thuộc tổ chức Bác sĩ không biên giới (Medecins Sans Frontieres - MSF) tại Bỉ cho biết.

"Tuy nhiên, châu Âu chưa trải qua bất kỳ đợt bùng phát dịch bệnh trên quy mô lớn nào trong hơn 100 năm qua và hiện nay, họ không biết phải làm gì", chuyên gia Brice de le Vingne nhận định.

Tuần trước, Tổ chức Y tế Thế giới (WHO) đã phàn nàn về việc một số quốc gia đã "phung phí cơ hội" ngăn chặn virus SARS-CoV-2 từ khi vẫn ở một vị trí vững vàng, đồng thời cho rằng, các quốc gia này lẽ ra nên hành động quyết liệt hơn từ cách đây 2 tháng, trong đó có việc thực hiện xét nghiệm diện rộng và các biện pháp giám sát mạnh mẽ hơn.

Những thiếu sót căn bản

De le Vingne và các chuyên gia khác đều thừa nhận rằng hướng xử lý của châu Âu đối với dịch Covid-19 ban đầu quá lỏng lẻo và thiếu sót nghiêm trọng các biện pháp cơ bản xử lý dịch bệnh, chẳng hạn như theo dõi tiếp xúc - một quy trình cam go đòi hỏi các nhà chức trách y tế phải theo dõi tiếp xúc của người nhiễm bệnh với những người khác nhằm giám sát virus đang lây lan như thế nào và ở đâu.

Trong suốt những đợt bùng phát của dịch Ebola, trong đó gần đây nhất là đợt bùng phát dịch bệnh này tại Congo, các nhà chức trách đã công bố số liệu hàng ngày, thống kê có bao nhiêu người đã tiếp xúc với người bệnh và việc này được thực hiện cả ở những làng quê xa xôi.

Sau khi dịch Covid-19 bùng phát vào cuối năm ngoái, Trung Quốc đã cử một đội ngũ gồm 9.000 nhân viên y tế theo dõi hàng nghìn tiếp xúc tại Vũ Hán mỗi ngày.

Tuy nhiên, tại Italy, trong một vài trường hợp, các nhà chức trách chỉ yêu cầu các bệnh nhân nhớ lại những người đã tiếp xúc với họ và sau đó gọi điện thoại cho những người này để thông báo về trường hợp đã dương tính với virus SARS-CoV-2. Tây Ban Nha và Anh đều từ chối trả lời câu hỏi có bao nhiêu nhân viên y tế đang làm nhiệm vụ theo dõi tiếp xúc và có bao nhiêu người đã tiếp xúc với người bệnh được phát hiện vào các giai đoạn của dịch bệnh.

“Chúng tôi thực sự có thể làm tốt trong việc theo dõi tiếp xúc ở Anh nhưng vấn đề là chúng tôi đã không làm đủ mạnh mẽ", bác sĩ Bharat Pankhania, một bác sĩ về bệnh truyền nhiễm tại Đại học Exeter ở tây nam nước Anh chia sẻ.

Khi dịch Covid-19 ngày càng tăng tốc ở Anh vào đầu tháng 3, Pankhania và các đồng nghiệp đã nỗ lực kêu gọi các tổng đài điện thoại chuyển thành những trung tâm theo dõi tiếp xúc nhưng điều đó đã không xảy ra, điều mà bác sĩ Pankhania gọi là "cơ hội bị bỏ lỡ".

Bác sĩ Pankhania nhận định, trong khi các bệnh viện ở Anh có chuyên môn đáng kể trong việc điều trị cho các bệnh nhân gặp vấn đề về hô hấp cần chăm sóc tích cực, chẳng hạn như viêm phổi, thì những trung tâm y tế này lại có quá ít giường bệnh để điều trị khi số lượng bệnh nhân tăng lên quá nhanh trong đại dịch.

"Chúng tôi đang vận hành hết khả năng của mình và dịch Covid-19 xảy ra vào thời điểm chúng tôi hoàn toàn bị quá tải, cũng như không có bất kỳ trang thiết bị nào được bổ sung vào hệ thống này", vị bác sĩ này khẳng định, đồng thời cho biết Dịch vụ Y tế Quốc gia của Anh trong nhiều năm qua đã cắt giảm số lượng các giường bệnh.

Còn tại những nơi khác, có một thực tế là các nhân viên chăm sóc y tế và các bệnh viện hầu như có rất ít kinh nghiệm trong việc phân phối các ca bệnh bởi các bệnh viện ở châu Âu nhìn chung luôn được trang bị đầy đủ về nguồn lực. Tuy nhiên, chính điều đó lại đang cho thấy những vấn đề nan giải mà các bệnh viện này phải đối mặt khi khủng hoảng xảy ra.

"Một phần của vấn đề là các bác sĩ Italy đang rất "đau đầu" trong việc quyết định bệnh nhân nào có thể phải nằm giường điều trị chăm sóc tích cực (ICU) - điều mà trước đây họ chưa bao giờ phải quan tâm", Robert Dingwall - chuyên gia nghiên cứu hệ thống y tế châu Âu tại Đại học Nottingham Trent nhận định.

"Không có kinh nghiệm trong việc lựa chọn để chữa theo thứ tự nguy cấp khiến tình hình dịch bệnh trở nên ngày càng quá phiên dịch tải".

Hệ quả từ những tính toán sai lầm

Bác sĩ Chiara Lepora - người đứng đầu tổ chức Bác sĩ không biên giới (MSF) tại điểm nóng Lodi ở phía bắc Italy cho biết đại dịch đã cho thấy những vấn đề căn bản trong hệ thống y tế của các nước phát triển.

"Sự bùng phát bệnh trước đây không xảy ra ở các bệnh viện. Đó là nơi chỉ giải quyết những hậu quả của bệnh tật", bác sĩ Lepora cho biết. Điều đó tức là các bệnh viện này chưa bao giờ phải đối mặt với tình trạng bệnh viện có thể là nơi bùng phát và diễn ra dịch bệnh chứ không chỉ điều trị bệnh tật.

Các bác sĩ ở Bergamo - tâm dịch của Italy đã cảnh báo rằng hệ thống y tế phương Tây đang đối mặt với nguy cơ bị dịch Covid-19 “đánh gục” giống như những bệnh viện ở Tây Phi trong dịch Ebola năm 2014 - 2016.

"Hệ thống y tế phương Tây được phát triển dựa trên việc chăm sóc lấy bệnh nhân làm trung tâm trong khi dịch bệnh yêu cầu phải thay đổi nguyên tắc này thành "lấy cộng đồng làm trung tâm", các bác sĩ trên nhận định.

Hình mẫu chăm sóc y tế cộng đồng đặc biệt có thể thấy rõ ở nhiều nước châu Phi và một số quốc gia châu Á, nơi mà các bệnh viện được dành để điều trị cho các bệnh nhân nghiêm trọng nhất và các bệnh nhân khác với triệu chứng nhẹ hơn sẽ được cách ly hoặc điều trị tại các cơ sở y tế tạm thời - tương tự như các bệnh viện dã chiến, mà hiện các nước châu Âu đang gấp rút xây dựng.

Một số chuyên gia về dịch bệnh nhận định rằng các nước châu Âu đã tính toán sai lầm về khả năng ngăn chặn virus corona chủng mới.

"Tuy nhiên, tôi cho rằng đây là một dịch bệnh mới và tốc độ lây lan của nó khiến tất cả mọi người đều ngạc nhiên", bác sĩ Stacey Mearns thuộc Ủy ban Cứu trợ Quốc tế nhận định.

Bác sĩ Mearns cho biết tình cảnh tuyệt vọng hiện nay trên khắp châu Âu khi các y bác sĩ cầu xin thiết bị bảo hộ y tế hay các kho lạnh được trưng dụng để chứa xác bệnh nhân là điều không thể tưởng tượng được cách đó chỉ vài tuần. Tại Tây Ban Nha, 14% trường hợp mắc Covid-19 là các nhân viên y tế trong thời điểm cam go của dịch bệnh.

"Chúng tôi có thể thấy các bệnh viện đều bị quá tải giống như những điều từng xảy ra trong dịch Ebola ở châu Phi. Chứng kiến điều này ở những nước phát triển đầy đủ về nguồn lực là điều vô cùng ngạc nhiên", chuyên gia này đánh giá./.

Cậu bé 13 tuổi nhiễm Covid-19 qua đời trong cô độc ở bệnh viện mà không có người thân ở bên cạnh

Ismail Mohamed Abdulwahab, 13 tuổi đến từ Brixton, dịch công chứng nam London, đã qua đời ở bệnh viện vào rạng sáng thứ 2(30/03). Cậu bé được gia đình đưa vào bệnh viện trường cao đẳng King vào hôm thứ 5 (27/03) tuần trước và ngày hôm sau thì được xác nhận dương tính với SARS-CoV-2. Hiện gia đình của cậu bé cũng đang chờ kết quả xét nghiệm.

Người phát ngôn của bệnh viện đã chia buồn cùng với gia đình: "Chúng tôi thương tiếc báo tin một cậu bé 13 tuổi đã qua đời do Covid-19. Xin được chia buồn với gia đình."

Theo số liệu gần nhất, người trẻ tuổi nhất qua đời do Covid-19 trước đó là một thanh niên 19 tuổi. Như vậy, trường hợp của Ismail sẽ là nạn nhân ít tuổi nhất của dịch Covid-19 ở Anh. Gia đình Ismail nói rằng họ rất đau buồn trước cái chết của cậu bé.

Cậu bé 13 tuổi nhiễm Covid-19 qua đời trong cô độc ở bệnh viện mà không có người thân ở bên cạnh - Ảnh 1.

Cậu bé 13 tuổi qua đời tại đại học cao đẳng King (ảnh: EPA)

"Khi Ismail bắt đầu xuất hiện triệu chứng và khó thở, gia đình đã đưa em tới bệnh viện. Cậu bé được đặt ống thở nhưng sau đó đã hôn mê và qua đời. Trước đó, Ismail cũng không có sức khỏe tốt. Cả gia đình ai cũng đau buồn." - gia đình cho biết. Được biết, khi Ismail qua đời ở bệnh viện, gia đình của em đã không thể ở bên cạnh vì không ai được tiếp xúc với bệnh nhân nhiễm Covid-19.

Bác sĩ Simon Clarke từ đại học Reading nói rằng: "Trong khi nhiều người già có khả năng tử vong cao thì người trẻ cũng chắc chắn là không miễn dịch với Covid-19."

"Điều này nhắc nhở chúng ta rằng tất cả đều phải nghe theo lời khuyên của các cơ quan y tế như ở yên trong nhà, rửa tay sạch sẽ và giữ khoảng cách với người khác. Bằng cách làm theo hướng dẫn, các bạn sẽ cứu sống được nhiều người già và cả những đứa trẻ như trường hợp trên."

Cậu bé 13 tuổi nhiễm Covid-19 qua đời trong cô độc ở bệnh viện mà không có người thân ở bên cạnh - Ảnh 2.

Luca Di Nicola, bệnh nhân 19 tuổi đã qua đời trước đó do dịch bệnh Covid-19 (Ảnh: Sky News)

Bác sĩ Nathalie MacDermott thuộc đại học King nói rằng: "Thật đau lòng khi nghe tin về cái chết của cậu bé. Trong khi chúng ta đều biết trẻ em có ít khả năng nhiễm Covid-19 hơn người lớn. Trường hợp này đã nhấn mạnh rằng chúng ta phải chấp hành các khuyến cáo để tránh việc lây lan virus."

Stephenson, giám đốc tại trường cao đẳng Madinah, nơi chị gái của Ismail làm việc, đã gây quỹ để quyên tiền cho chi phí tổ chức đám tang của cậu bé. Theo The Guardian, đến tối thứ 3 (31/03), số tiền đã lên tới hơn 28.000 bảng Anh (hơn 800 triệu VNĐ) trong khi mục tiêu trước đó đặt ra chỉ là 4.000 bảng Anh.

Tính đến chiều ngày 01/04, toàn nước Anh ghi nhận hơn 25.000 ca dương tính với SARS-CoV-2 và có 1.789 trường hợp đã tử vong.

(Nguồn: The Guardian)

Tâm sự nhói lòng của bác sĩ Pháp: Muốn khóc cũng không được và tiếng gào "Làm ơn" thất thanh của bệnh nhân Covid-19

Cô Rossella là bác sĩ thực tập chuyên ngành y đa khoa, hiện phụ trách tiếp nhận những bệnh nhân Covid-19 từ ngày 23/3 tại một bệnh viện ở Paris. Trước sự bùng phát của dịch bệnh Covid-19 tại châu Âu, cô đã chia sẻ với tạp chí uy tín Pháp L'Express về "nhật ký chống dịch" của mình.

-----------

Đây thực sự là Thế chiến thứ III

Tôi 26 tuổi, là một bác sĩ thực tập chuyên ngành y đa khoa ở Paris. Tôi được phân đến một bệnh viện chuyên tiếp nhận điều trị bệnh nhân Covid-19 và sẽ làm việc ở đó cho đến khi dịch bệnh kết thúc.

Bạn trai tôi là trưởng khoa trong bệnh viện tôi sẽ đến. Anh ấy bắt đầu công việc sắp xếp giường bệnh từ ngày 16/3 để chuẩn bị cho những bệnh nhân Covid-19 sẽ được tiếp nhận. Tôi biết điều gì đang chờ đợi tôi.... Tôi biết, chúng tôi đang trong tình trạng chiến tranh.

......

Những gì Tổng thống [Emmanuel] Macron nói vào ngày 16/3 không phải là tin giật gân, mà là sự thật. Chúng tôi sẽ trải qua một giai đoạn đặc biệt - "Chiến tranh thế giới thứ ba". Chúng ta nên tự hào vì chúng ta là con người, vì chúng ta không ngừng cải thiện. Chúng ta luôn đối đầu lẫn nhau nhưng lần này chúng ta chỉ có một kẻ thù chung. Đây là cuộc chiến đầu tiên trong lịch sử đã đưa tất cả chúng ta xích lại gần nhau, bất kể màu da, ngôn ngữ và tôn giáo.

Tâm sự nhói lòng của bác sĩ Pháp: Muốn khóc cũng không được và tiếng gào Làm ơn thất thanh của bệnh nhân Covid-19 - Ảnh 1.

Các nhân viên y tế Pháp trong bộ đồ chăm sóc một bệnh nhân ở Strasbourg. Ảnh: Reuters

Cuộc chiến này có thể dạy cho chúng ta hiểu rằng, tại sao tất cả chúng ta đều là anh chị em, cuộc sống khó lường đến nhường nào...

Trong số chúng tôi, có người ban đầu dự định kết hôn, đi nghỉ mát, sinh dịch công chứng con, viết tiểu thuyết, đi du lịch.. Nhưng bây giờ những điều này là không thể, mọi thứ đều tạm dừng hoặc hoãn lại. Chỉ có cái chết là không dừng lại...

Cuộc chiến này buộc chúng tôi phải chia tay với cuộc sống thoải mái an nhàn trong quá khứ. Điều này có thể khó khăn, đau đớn và nặng nề, hoặc có khả năng sẽ còn kéo dài. Đôi khi mọi người có thể cảm thấy khó thở, có thể cảm thấy hoảng loạn và bất lực nhưng cần phải học cách thích nghi.

Tâm sự nhói lòng của bác sĩ Pháp: Muốn khóc cũng không được và tiếng gào Làm ơn thất thanh của bệnh nhân Covid-19 - Ảnh 2.

"Cuộc chiến này có thể dạy cho chúng ta hiểu rằng, tại sao tất cả chúng ta đều là anh chị em, cuộc sống khó lường đến nhường nào... "

Covid-19 là vũ khí lạnh

Thứ hai, ngày 23/3/2020

7h00: Đây là ngày đầu tiên của tôi ở tuyến đầu.

Hôm kia, nước Pháp đã chứng kiến ​​cái chết đầu tiên của một bác sĩ. Tôi nghĩ Victor, anh ấy là người đứng đầu bộ phận tôi sẽ đến, và giờ tôi thậm chí còn sợ hãi hơn. Tôi hiểu rằng tôi không thể ngăn chặn điều này, mặc dù dịch bệnh dường như cứ kéo dài không ngừng nghỉ.

8h00: Tôi đạp xe và để cơn gió buổi sáng không ngừng táp vào má tôi như bị dao cắt. Nỗi đau này là một cảnh báo. Để nhanh chóng đến bệnh viện, tôi phải mất gần nửa giờ, nhưng thà bị đóng băng còn hơn là mạo hiểm lướt qua ai đó trong tàu điện ngầm.

Tôi đang đi qua một thành phố trống rỗng, vô lực. Paris trầm mặc, lặng lẽ, như bị tê liệt....

Tôi cố đạp xe thật nhanh. Tôi tiến băng băng về phía trước nhưng adrenaline (hormone) bắt đầu tăng lên.

.....

9h15: Một buổi sáng chờ đợi. Chờ đợi các bộ phận thực hiện n lần điều chỉnh; chờ bác sĩ và thực tập sinh nội trú được chỉ định lại theo các nhu cầu khác nhau; chờ đợi bệnh nhân luân chuyển, họ đến khám, chuyển đi, tử vong; chờ đợi cách mệnh lệnh hành chính.... Tuy nhiên, khi bản năng mách bảo chúng ta chạy trốn, chúng ta nên chấp nhận tất cả điều này và đứng yên.

10h00: Trong khi chờ đợi để được chuyển đến một bộ phận nhất định, tôi đã làm một số việc cụ thể. Tôi lấy mã đăng nhập phần mềm và đồng phục. Tôi đã đọc một vài bài báo và tham khảo một trang thông tin tập trung vào các vấn đề khác nhau của bệnh nhân.

Lúc nãy, khi Sara - đồng nghiệp tôi rất quý chào hỏi tôi thì một bệnh nhân xuất hiện triệu chứng khó thở. Người phụ nữ rất trẻ này mới sinh con vào 5 ngày trước. Sara muốn lập tức chuyển cô ấy đến phòng cấp cứu nhưng không có giường. Giải pháp duy nhất là chuyển đến một bệnh viện khác, nhưng tình trạng của cô rất nguy kịch, khiến các bác sĩ cân nhắc nhu cầu đặt nội khí quản trước khi chuyển đi. Cuối cùng họ đã từ bỏ thao tác này bởi họ không thể mở cổ họng của người mẹ trẻ. Mọi người đưa cô lên xe cứu thương và cô biến mất về phía của sự sống hoặc cái chết. Chúng tôi sẽ không bao giờ biết về điều đó.

12h00: Vào buổi trưa, tôi không làm gì cả nhưng cảm thấy kiệt sức. Lãnh đạo yêu cầu tôi đến văn phòng. Vào thời điểm quan trọng, anh ấy yêu cầu tôi đến khoa cách ly bệnh nhân được chẩn đoán mắc Covid-19. Cuối cùng tôi cũng ra chiến trường rồi, dầm mình trong đau đớn và sẽ chiến đấu với tử thần...

Những người cao tuổi nhất được chăm sóc ở đây. Ngay từ đầu, họ có quyền ký một tài liệu khẳng định họ "không cấp cứu". Họ sẽ không được cấp cứu, vì dữ liệu cho thấy trong đợt dịch này, những người trên 70 tuổi sẽ không thể sống sót dù được đặt nội khí quản.

Tôi vào nhóm nhưng không ai vì thế mà ngừng tay. Không có thời gian... Tôi bắt đầu nghiên cứu hồ sơ bệnh án của bệnh nhân. Trước khi đi gặp họ, tôi phải học các quy trình mặc và cởi quần áo [bảo hộ], và rửa tay mà không có bất kỳ sai lầm nào. Tuy nhiên, không có đủ nguồn cung để tuân thủ...

Trước khi tôi rời khỏi phòng, từ hành lang vọng đến tiếng gào thất thanh, không ngừng năn nỉ: "Làm ơn! Làm ơn!" . Là một bệnh nhân không thể chấp nhận việc phải rời xa người thân trong khoảnh khắc hấp hối. Vô số người yêu nhau không biết rằng họ vừa trải qua giây phút cuối cùng bên nhau. Covid-19 là một vũ khí lạnh, âm thầm đưa người ta vào chỗ chết...

16h00: Tôi không mang theo bữa trưa. Các nhà ăn, phòng ăn của bệnh viện đã đóng cửa và chỉ có cửa hàng cà phê ở phía xa còn kinh doanh. May mắn thay, có socola trong văn phòng của thực tập sinh. Tôi vừa ăn và vừa làm việc, xem bệnh án lâm sàng của một bệnh nhân. Thời gian còn lại của buổi chiều đều là làm việc.

Một cụ ông 85 tuổi mà Victor tiếp nhận hôm thứ Năm, theo dự đoán trước đó của các bác sĩ, có thể sẽ qua đời vào đêm đó, nhưng đến nay ông vẫn còn sống. Hôm nay, cụ ông ấy đã trở thành một trong những bệnh nhân của tôi. Ông sẽ không ở lại lâu. Lần này, ông có thể sẽ ra đi vào ban đêm. Nhờ điều trị, ông cảm thấy không đau đớn về thể xác. Trái lại, ông vô cùng đau khổ về mặt tinh thần vì ông chỉ có một cô con gái duy nhất trên cuộc đời nhưng cái chết quyết định đưa ông đi và họ không thể gặp lại nhau. Ông có thể muốn chống cự, muốn chiến đấu và muốn đối đầu với số phận chán ghét này nhưng ông không có năng lượng. Cuối cùng vẫn là bất lực, thậm chí ông cũng không thể khóc, chỉ có thể che mắt mình bằng lớp nước mắt phải khó khăn lắm mới có thể rơi ra.

20h00: Victor đến tìm tôi, thế là đủ cho ngày hôm nay. Anh chở tôi về nhà. Chiếc xe đạp đành để lại bệnh viện tối nay. Tôi không còn sức để đạp xe. Tôi cần được nghỉ ngơi, bởi vì lúc này chúng tôi vẫn đang chuẩn bị cho trận chiến, và chúng tôi chưa đi đến thời điểm tồi tệ nhất, và những ngày tiếp theo sẽ còn tồi tệ hơn.

Tôi thử cố gắng quên đi cuộc chiến này

Thứ tư, ngày 25/3/2020

Tối nay, tôi để xe đạp trong bệnh viện. Khi trở về nhà, khao khát bình yên bên nhau của chúng tôi rất mạnh mẽ. Tôi không đủ can đảm để đạp xe trong cái lạnh của Paris. Victor là bạn trai của tôi và cũng làm việc trong bệnh viện. Tôi mỉm cười với anh ấy, và sau đó hỏi anh ấy: " Nếu em về nhà với anh thì có làm phiền anh không? ". Victor cười lớn. " Đương nhiên là không, em yêu! ". Anh ấy đặt một cánh tay sau vai tôi và chúng tôi cùng nhau rời khỏi thế giới đầy mầm bệnh mà chúng tôi cùng chiến đấu vào ban ngày.

Buổi tối, giống như Victor, tôi lại cố gắng trở thành một người bình thường, quên đi cuộc chiến. Chúng tôi cần phục hồi và chuẩn bị cho trận chiến mới vào ngày hôm sau.

Đôi khi chúng ta thậm chí còn cười nhạo kẻ thù của mình. Có lẽ chúng ta không nên như thế: Chúng ta biết rằng một ngày nào đó nó có thể tấn công chúng ta, xâm chiếm chúng ta và khiến chúng ta đau đớn. Điều đó thật tệ. Con người rất mong manh. Đôi khi, khi không khí đặc biệt nặng nề, chúng ta cần thả lỏng.

Tối nay sau khi rời bệnh viện, Victor nói với tôi: " Một nụ hôn với Covid-19 chứ? ". Ở trên đường lớn, chúng tôi vừa mỉm cười, vừa đi bộ và trao cho nhau nụ hôn qua lớp khẩu trang. Đây là cách mà đôi khi, chúng ta tự cổ vũ bản thân để thay thế nỗi sợ hãi. Bởi vì chiến tranh không chỉ là nước mắt, đổ máu và cái chết. Đó còn là tình yêu, những tia sáng của nhân loại giúp chúng ta đấu tranh bất chấp đau thương, nặng nề.

Victor còn nói: " Thật là một ngày kỳ lạ ." Các bác sĩ ở phòng bệnh điều trị bệnh nhân Covid-19 đều trải qua cảm giác bất lực kỳ lạ. Bệnh nhân rất nhiều. Những người bệnh đang hồi phục cần được chăm sóc nhưng không nhất thiết phải vào bệnh viện. Những người bệnh nặng cần được chuyển đến phòng ICU và họ biết rằng không nhất định sẽ có giường. Trên thực tế, phòng điều trị Covid-19 chủ yếu được sử dụng để chăm sóc cho những bệnh nhân đang ở trạng thái trung gian giữa hai đối tượng trên.

Chúng tôi chia thành nhóm. Đầu tiên là dành cho những người trẻ tuổi. Tình trạng bệnh của người trẻ thường được kiểm soát. Nếu họ phục hồi tôi, chúng tôi sẽ đưa họ về nhà. Nếu tình trạng của họ biến động, họ sẽ tiếp tục được giữ lại để theo dõi. Nếu họ suy hô hấp nghiêm trọng, chúng tôi sẽ đưa họ đến phòng ICU càng sớm càng tốt.

Thứ hai là dành cho những người cao tuổi nhất. Đối với họ, ICU không phải là một lựa chọn, ngay cả trong mơ. Người cao tuổi quá yếu, không thể chịu đựng hoặc chịu đựng rất khó khăn mà chúng tôi cũng không tìm được giường bệnh. Vì vậy, họ cần phải được thăm khám trong phòng chờ, cố gắng phục hồi những người có thể phục hồi. Khi không còn hy vọng, mới bắt đầu để họ ra đi trong an nhiên. Rõ ràng, điều này là không thể khi họ phải cô độc rời xa người thân.

Họ có thể không đau đớn về thể xác, nhưng chắc chắn rằng họ sẽ giằng xé về tinh thần.

Thứ ba là dành cho những người chưa thực sự cải thiện, nhưng tình trạng hô hấp không bị suy giảm đến mức phải chuyển sang ICU. Chúng tôi thường sẽ đưa họ vào khoa hô hấp.

Tất cả bệnh nhân đều đã ở bệnh viện trong một thời gian dài. Bởi vì bệnh tiến triển chậm và đôi khi không thể đoán trước. Và làm thế nào chúng tôi có thể đưa một bệnh nhân về nhà khi nơi đó có cha mẹ 80 tuổi của họ? Trong những trường hợp như vậy, chúng tôi tìm kiếm các giải pháp khác, nhưng không phải lúc nào cũng tìm được.

Trong trường hợp bình thường, khi một bệnh nhân nhập viện, họ cần được theo dõi thường xuyên, vì tình trạng bệnh thay đổi liên tục. Cần phải điều chỉnh chăm sóc theo tình trạng và phản ứng của họ với các phác đồ điều trị, cần luôn luôn thận trọng. Nhưng rõ ràng, tình hình hiện tại là rất khác....Tùy thuộc vào lưu lượng bệnh nhân, chúng tôi sẽ ở trong phòng cấp cứu hoặc phòng chờ.

Nhiều bác sĩ cảm thấy chóng mặt vì sự thay đổi này. Ngày hôm nay của Victor là như vậy, còn tôi vẫn ổn.

"Trên thực tế, anh rất lo lắng" , Victor nói. " Anh cảm thấy vô dụng khi không có gì đặc biệt xảy ra. Rõ ràng là anh có thể thở phào nhẹ nhõm, nhưng anh vẫn không di chuyển, anh cảm thấy bất lực. Anh biết chúng ta nên hành động một cách nhịp nhàng và có tổ chức. Thay đổi nơi làm việc dựa trên số lượng bệnh nhân có thể là không thể thực hiện được và sẽ đến hỗn loạn. Khi đôi chân nghỉ ngơi quá nhiều, trái tim sẽ đập nhanh hơn ".

Ninh Dương Lan Ngọc comeback làng nhạc: tiếp tục đánh rơi "liêm sỉ" trước trai đẹp, tung câu "thả thính" bách phát bách trúng đố ai không đổ

Cách đây ít phút,  Ninh Dương Lan Ngọc  đã chính thức tung ra teaser MV cho sản phẩm trở lại của mình với hashtag #YEPN. Trên trang cá nhân, nàng "ngọc nữ" chia sẻ dòng trạng thái ngắn gọn: "Ngọc và các chàng trai" cho thấy đây sẽ tiếp tục là một sản phẩm với đầy pha "thả thính" cộp mác Ninh Dương Lan Ngọc sẽ được trình làng. #YEPN cũng là MV thứ 3 của nữ diễn viên kể từ khi chính thức lấn sân con đường "cầm mic". 

#YEPN - Ninh Dương Lan Ngọc Teaser

Teaser MV dài khoảng 18 giây nhưng Ninh Dương Lan Ngọc cũng hé lộ một số câu hát trong ca khúc như "Lạc vào ánh mắt anh, như vì sao lấp lánh. Thiên thần thì có cánh, em thì phải có anh" . Đây hứa hẹn sẽ là câu "thả đâu trúng đấy" được các fan Ninh Dương Lan Ngọc áp dụng để... "thả thính" trong thời gian tới. 

Chẳng những thế, dù dòng trạng thái là "các chàng trai" nhưng trong teaser MV chỉ xuất hiện một chàng trai duy nhất nhưng đã khiến nàng "ngọc nữ" trở nên "điêu đứng". Không biết nếu như MV xuất hiện nhiều chàng trai thật sự thì Ninh Dương Lan Ngọc sẽ phải "đối phó" như thế nào. 

Ninh Dương Lan Ngọc không giấu được sự vui sướng khi lỡ bị "thính".

Không thể rời mắt khi dịch công chứng ngắm nhìn "nam thần".

Được biết, MV sẽ được chính thức lên sóng vào 8 giờ tối ngày 3/4 tới đây. 

Quảng Ninh đổ đất, cẩu bê tông chặn đường kiểm soát người để phòng dịch COVID-19

Gần đây các lối đi tại một số xã, phường của tỉnh Quảng Ninh bị chắn ngang bởi đất và bê tông. Việc này được các lực lượng chức năng thực hiện nhanh chóng với quyết tâm phòng chống dịch COVID-19.

Quảng Ninh đổ đất, cẩu bê tông chặn đường kiểm soát người để phòng dịch COVID-19 - Ảnh 1.

Các lối ra vào thôn bản được lực lượng chức năng đổ đất chắn ngang.

Quảng Ninh đổ đất, cẩu bê tông chặn đường kiểm soát người để phòng dịch COVID-19 - Ảnh 2.

Ngoài những barie được dựng sẵn, các con đường đều bị đất chắn lối đi.

Quảng Ninh đổ đất, cẩu bê tông chặn đường kiểm soát người để phòng dịch COVID-19 - Ảnh 3.

Không chỉ đổ dất chắn đường, lực lượng chức năng còn cho xe cẩu bê tông để chặn đường.

Quảng Ninh đổ đất, cẩu bê tông chặn đường kiểm soát người để phòng dịch COVID-19 - Ảnh 4.

Theo ông Nguyễn Tiến Dũng – Chủ tịch UBND TP Móng Cái trao đổi với báo chí, việc nhiều thôn, bản thực hiện chặn các đường gom, lối mở, đường thứ yếu vào các thôn, bản là để tập trung nhân lực kiểm soát, phòng chống dịch bệnh COVID-19.

Quảng Ninh đổ đất, cẩu bê tông chặn đường kiểm soát người để phòng dịch COVID-19 - Ảnh 5.

Các xã, phường khoanh khu vực ra để tự quản kiểm soát người ra vào từ 0h ngày hôm nay (31/3), thôn nào ở thôn ấy, xã nào ở yên xã ấy.

Quảng Ninh đổ đất, cẩu bê tông chặn đường kiểm soát người để phòng dịch COVID-19 - Ảnh 6.

Ông Dũng cho biết thêm, các tuyến đường chính của thôn vẫn thông suốt, việc đi lại vẫn thuận tiện, đảm bảo cho các hoạt động khẩn cấp, cấp cứu người dân khi gặp nạn, ốm đau nên không ảnh hưởng chung đến việc đi lại, sinh sống của người dân địa phương từng thôn, bản.

Quảng Ninh đổ đất, cẩu bê tông chặn đường kiểm soát người để phòng dịch COVID-19 - Ảnh 7.

Còn theo ông Vũ Văn Diện – Bí thư Thành ủy Hạ Long (Quảng Ninh), việc đổ đất là theo đúng tinh thần chỉ đạo của Thủ tướng Chính phủ là các địa phương phải tự chủ ở từng địa bàn, từng khu dân cư. Người dân triển khai thực hiện là quyền quyết định của từng khu dân cư.

Quảng Ninh đổ đất, cẩu bê tông chặn đường kiểm soát người để phòng dịch COVID-19 - Ảnh 8.

Thực tế ở một số địa phương tại TP Hạ Long có nhiều đường đi lẻ, đường gom, lối mở đang hoàn thiện thì các khu dân cư sẽ xem xét quyết định lối đi nào là thường xuyên, lối nào không đi thường xuyên để đóng lại, nhằm kiểm soát chặt chẽ ở những lối đi chính vào thôn, bản trong thời gian từ 0h ngày 1/4 đến 15/4.

Quảng Ninh đổ đất, cẩu bê tông chặn đường kiểm soát người để phòng dịch COVID-19 - Ảnh 9.

Đồng thời, ông Vũ Văn Diện cũng cho biết thêm, chính quyền thành phố và các xã, phường cũng phải chủ động bám sát để có các phương án khác đảm dịch công chứng bảo giao thông khi có sự cố, đưa người đi cấp cứu khi cần thiết.